Cây cầu đã gãy.
19.07.2010 14:29
18 giờ 25 phút giờ việt nam Văn Bình ngồi trên xe con đời mới chế tạo tại phương Tây.Ðiện thoại cầm tay liên lạc bạn bè, hẹn hò sẽ đón Văn Nhâm lại nhà Công Tiếu, cò cưa với Văn Thiệu mới từ Texax về thăm quê, cái hứng khởi cực độ của một xác thân mang di chứng, nó đã bùng lên như ngọn lửa trước lúc tàn, Văn Bình đột tử tức thì như một cơn sét giật.
Mạng liên lạc đã được nối lại, Văn Tiếu, Văn Thiệu ngưng ngay cuộc liên hoan, Văn Nhâm cùng phu nhân lòng như lửa đốt. Hỡi trời ! Có thể như thế được sao ?& Con phải làm gì đây? Oâi lạy chúa! Cầu xin đây không phải là sự thật. Và nữa người bạn đời của Văn Bình, ai cũng bình tĩnh với quyết tâm giả tạo, ruột rối bòng bong.
Vào lúc không biết, vào khi chẳng ngờ, từ thinh không chúa đã gọi anh, y thuật trần gian chỉ là trò giỡn, con đò khai há đã chìm, cây cầu khai phá đã gãy, trần gian với anh đã dứt, phát kéo định mệnh hằn học cắt ngang, rất nhanh, rất gọn thật bất ngờ, anh trở về từ khởi điểm hư vô, để lại cái thời gian năm mươi năm hành xử, để lại cái hình hài được gọi tên người, cái mốc thời gian anh được tạo tác: năm canh dần, cái điểm thời gian hồn lìa khỏi xác, 18h27 ngày 12/6/2002.
Những lo toan ma chay trần tục, đất lề quê thói buộc ràng, những kệ kinh giáo luật. Cũng như bao người phải chết, nước mắt nhớ thương tiếc nuối, khăn trắng áo sô tức tưởi. 11h ngày hôm sau người ta bọc anh trong vải trắng, trịnh trọng đặt vào hộp gỗ chạm khắc kỉ hà, cái nâu gụ áo quan gợi lên bao màu tổng thể, cành thiên tuế chạm bạc ngời ánh huy hoàng, anh thật đẹp, thật sang, nằm trơ cho bao người chiêm ngắm, hồn anh phiêu hốt nơi nào, có nhìn thấy xác thân mình trước giờ huỷ diệt.
24 giờ cho đủ đôi giỗ thế trần, nắp áo quan nặng nề khép lại, người phu hậu sự cũng rón rén nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động giấc ngủ ngàn thu, âm thanh của tiếng búa nện đinh khô khốc, kim khí va vào nhau khi người ta xiết vòng ốc xoắn, anh bị nhốt khổ sai trong hộp ngỗ nghiệt oan, vĩnh biệt xác thân hư nát mỏng dòn, anh bình ơi! yêu tâm đi cơm lần cháo lượt.
Nhát cuốc khai phá trên địa cầu vẫn ngày ngày vun xới, họ ngừng tay để vẫy biệt một đồng hành, bên trời tây bạn bè ngỡ ngàng sửng sốt, bên quê nhà bằng hữu ủ ê, cả tàu khai phá hôm nay chê cỏ, bởi anh cùng chúng tôi 38 năm cùng nhau bầu bạn, ngần ấy tháng năm kết chặt tình thân, vô vàn kỉ niệm, sướng vui mắt lệ trào tuôn, bạn bè gọi anh là E.Brigde, là con đò cái vó dòng sông, anh chuyên chở tình thân không mệt mỏi. Anh là ông lái đò cần mẫn đưa khách qua sông, anh là nhịp cầu nối bờ vui bằng hữu. Than ôi! Cái dấu chấm hết nghiệt ngã một đoạn làm người, cái điểm ngừng đột ngột một cỗ xe, lực quán tính hất nhào chúng tôi về trứơc.
Anh Kiệt ở tận địa đầu ải Bắc Lạng Sơn, anh Thống phụ tá ở giữa trung tâm Sài Gòn. Hai anh tiên phong ngùi ngùi cảm nhớ, các anh Tân, Trung, Hiền, Khoa Dũng tận miền sông nước Cửu Long, vượt đường xa trăm dặm đến đây, các bạn khai phá Sài Gòn Thủ Ðức Ðồng Nai, cùng về đây vĩnh biệt người chung lý tưởng. 13h ngày hôm nay,sau khi anh nằm xuống 43h,chúng tôi đồng họp mặt chào anh.Bài viết cho anh Luthero Ngọc Long bên Tây Ðức như một sợi dây chùng,câu vĩnh biệt của bạn Xuân Nam bật lên nhiều tiếng não :Anh em khai phá gần xa,Văn Bình yêu mến như là tình nhân.Hôm nay khai phá xa gần,suốt đời thương nhớ vô ngần Bình ơi.Bên ngai Thiên Chúatrên trời,xin hãy nhớ những người trần gian .Rất mộc mạc nhưng bạn nam đứt hơi nấc quãng.
Anh trưởng lớp Tân chủ tế thánh lễ ,mái tóc anh hôm nay hơi rối,mặt anh buồn trầm mặc những suy tư. Vâng chúng mình hôm nay đã mất một tình thân.mất một xác thân có ngũ quan năng động.Không còn nữa một Văn Bình sống động,một Văn Bình nghĩa hiệp quân thân .Có còn chăng là những kỷ niệm thế trần,của bằng hữu qua nhiều năm nối kết.Cả lớp nguyện cầu cho anh ân lộc trời cao,triền miên vĩnh viễn .
Sớm ngày mai 15/06.Chúng tôi đưa anh về với đất... Ðêm nay các bạn khai phá Nhâm,Nam,Huynh,Vượng,Chín,Nghiệp và nữa nữa tình nguyện thức với anh.Xác thân anh hãy ngủ nhé,chúng tôi ru anh bằng lời ru bạn hữu .Tiếng trầm tiếng đục kể lể nguồn cơn ,một đêm này nữa.Vĩnh biệt thôi nhé Văn Bình ơi.
Văn Nghiệp
(Theo Văn Nghiệp) |