Về Bến - Lời Mở Đầu
08.03.2010 15:54
LỜI MỞ ĐẦU
Thế là lớp Khai Phá chúng ta đã in được 4 tập kỷ yếu.
Tập thứ Nhất được ra đời năm 1998, một năm sau những cuộc Đại Hội Lớp ở Nam California, ở Long Xuyên, và ở Saigòn. Chủ đề của tập kỷ yếu thứ nhất này là TRÂN TRỌNG TÌNH BẠN. Chúng ta tìm lại nhau từ khắp thế giới sau hơn 30 năm xa cách với bao biến cố đau thương của đất nước và bao nghiệt ngã riêng tư của mỗi người.
Tập thứ Hai được ra đời khi Thiên Kỷ 21 vừa sang với chủ đề VIẾT CHO NHAU. Trong tập kỷ yếu này, chúng ta cùng nhìn nhau, rồi Viết Cho Nhau. Viết để yêu thương và gắn bó với nhau hơn. Viết Cho Nhau là những cái bắt tay nồng ấm, là những nụ cười thật tươi. Viết Cho Nhau là một lời xin lỗi, và là một lời hẹn thầm sẽ mãi nhớ nhau trong quãng đời còn lại.
Tập thứ Ba được ra đời năm 2005 với chủ đề NHỚ ƠN THẦY. Khi tập kỷ yếu này ra đời thì anh Kiệt đã về Hà Nội, anh Thống đã về Sàigòn, và một số các vị ân sư đã qua đời, và chúng ta đã bước qua tuổi 50. ‘Nhất tự vi sư, bán tự vi sư’. Ngoài cha mẹ ra thì mỗi ‘chủng sinh, dù ‘còn’ hay ‘mất’, ai cũng ít nhiều biết ơn những ân sư đã dậy dỗ và các ân nhân xa gần đã giúp việc trong chủng viện. Lớp Khai Phá muốn một lần nói lên lời cảm ơn chính thức, một lời cảm ơn rất trân trọng của tập thể. Lời cảm ơn gần 200 trang này nếu không làm cho cuộc đời của thầy và của trò dài thêm thì ít nhất cũng làm cuộc đời của trò và của thầy đẹp hơn.
Và đây là tập kỷ yếu thứ Tư với chủ dề VỀ BẾN, tôi đang định viết dôi dòng như Lời Mở Đầu thì nhận ngay được bài thơ của anh Tốt gởi từ Bordeaux, Pháp quốc. Bài thơ mang tron vẹn Lời và Ý của Về Bến. Những gì tôi muốn viết chắc cũng không thể hơn đựoc:
Đã đến lúc gọi nhau cùng về bến Chỉnh lại hành trình, phải đến trong tương lai Xếp lại hành trang, hữu ích cho ngày mai Chêm dầu, nước, đường dài ai biết được Có những thuyền, căng buồm dồn phía trước Vượt đại dương đùa sóng nước mênh mông Chiếc du thuyền đời sơn đậm mầu hồng Tình lai láng như biển đông vô tận Chiếc ghe chài đơn sơ đời lận đận Con lạch sâu luẩn quẩn sống qua ngày Chiếc ghe bầu, tay chai đá, đắng cay. Vắt mồ hôi, đổi bát cơm, đầy vất vả Chiếc chiến hạm, xông pha vượt biển cả, Tác ráng luồn lách , vật vã trên sông Thuyền độc mộc, mái chèo khua bềnh bồng Chiếc phà rộng dọc ngang sông đưa đẩy. Bến đục bến trong, Trông cậy vào đâu? Tầu lớn sóng cả, biển rộng sông sâu. Về đến bến, Ai công hầu khanh tướng? Nào cùng về cùng nhìn chung một hướng Bên phải mạn thuyền, tin tưởng quăng chài. Chia sẻ ngọt bùi, xây dựng tương lai. Tay xiết chặt quãng đường dài còn lại. Nào về bến, bạn ơi, đừng e ngại.
Hoài Ân
Và cùng thời gian này thì Xuân Vũ Bùi Văn Nho từ bên Úc đã viết:
Các bác thân mến,
Vết chân xưa còn lưu lại trong lòng chúng ta nhiều dấu ấn. Dấu ấn của tình thương, cha mẹ anh em, bà con thân thuộc. Dấu ấn của trường xưa với bạn bè, thầy cô. Dấu ấn của đất nước với làng mạc, ruộng nương, thành phố. Dấu ấn của tình tự, nơi ấy ta gặp nhau và hẹn hò.Dấu ấn một đời mới, nơi ấy bác đi giữ niềm tin, hay tôi làm muối đất cho một gia đình nhỏ bé. Và dấu ấn vì quê hương. Nơi bác có những giọt mồ hôi chảy xuống vì lam lũ, và tôi rớt từng giọt nước mắt trên quê người vì phải cách chia. Đó là những hình ảnh đọng lại trong tôi, trong anh, trong chúng ta như là những chứng tích vĩnh viễn không bao giờ rời xa.
‘Viết Cho Về Bến’, Thái bảo thế. Tôi sẽ viết gì? Viết về tình bạn và mái trường? Viết về gia đình với mẹ cha, anh em khi còn bé. Viết về một đời mới của riêng nhau. Hay viết về một tình tự đất nước với thương yêu và chia lìa? Thật ra tất cả những câu hỏi này đều rất đáng trân trọng và phải ghi lại đây đôi nét…
Thế là Hoài Ân và Xuân Vũ đã viết Lời Đầu thay cho tôi.
Tôi chỉ xin phép được coi tập kỷ yếu này như là một Bến Tầu trong Cuộc Đời - rất thực - của Khai Phá mà thôi. Cập vào BếnTầu ấy có thể là một Cây Na Đông Mỏ của vị Giám Mục ở địa phận biên giới, hoặc Những Vui Buồn Đời Mục Tử của một vị Linh Mục ở vùng Núi Tượng, hoặc cũng có thể là một Phú Anh Tu Xuất của một bố đời tàng tàng, và cũng có thể là Chia Sẻ Tâm Tình của một nàng dâu Khai Phá hiền ngoan. Tất cả ghe, thuyền, tầu, bè cùng kéo về, cột dây vào Một Bến ấy trong tiếng cười vui hân hoan. Dĩ nhiên chúng ta cũng không quên những con thuyền đã bỏ cuộc chơi giữa dòng: Thịnh, Thanh Long, Mạnh, Văn Long, Côn, Phương, Văn Thu, Tuấn, Bình, Anh Thu, Huyên, Khoát, Lạc, Cung, và mới nhất là Phong Trai, Lộc Thành, Chín, Hanh…Rest In Peace.
Mời các bạn cùng Về Bến và cầu chúc mọi người luôn Bình Yên.
Fullerton, ngày 1 tháng 11, năm 2006 Vũ Thành Thái
Vũ Thành Thái |